Đội thuyền của Thẩm Lãnh tiến vào thủy vực Thái Hồ nhưng không tiếp tục đi sâu vào, mà chỉ đậu bên bờ để nghỉ ngơi và hồi sức, có thể nhìn thấy cột buồm dựng thẳng phía xa xa ở bên đảo Duyên Bình, trận này đánh như thế nào? Đứng trên đảo Duyên Bình phóng tầm mắt ra bốn phía là đã thu hết Thái Hồ vào trong mắt, muốn đánh lén? Nghĩ cũng đừng nghĩ tới. Sau khi dừng lại, ba vị tướng quân lĩnh quân của Ất Tử doanh đi tìm Thẩm Lãnh để xem thử chủ tướng có dự định gì, kết quả là được cho biết Thẩm Lãnh không có ở trên thuyền, sau khi đến nơi liền ngồi thuyền nhỏ đi quan sát địa hình đảo Duyên Bình. Ba người họ có chút sầu não, vị chủ tướng trẻ tuổi này có vẻ luôn làm theo ý mình, hoàn toàn không định bàn bạc điều gì với bọn họ. Mặc dù tướng quân Bạch Thượng Niên có dặn dò rằng mọi thứ đều lấy quân lệnh của Thẩm Lãnh làm chuẩn, nhưng cấp bậc của ba người họ không thấp hơn Thẩm Lãnh, thái độ không để vào mắt này thật sự khiến cho người ta không ưa nổi. Nhưng mà, hình như việc quan sát chiến trường thăm dò tình hình kẻ địch từ sớm lại có thể thông cảm được, Thẩm Lãnh không đi, chẳng lẽ lại để ba người họ đi sao? Trải qua một đoạn đường xóc nảy, Mã Kích là một người thô lỗ nói chuyện cũng thô, dùng cách nói của gã ta mà nói, bây giờ lên thuyền là y như đi lên đầu của một con heo nái, khỏi cần nói đến trợn tròn mắt, nhắm mắt thôi cũng muốn nôn rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương