Thẩm Lãnh bảo Trần Nhiễm đưa An bá về nhà, một mình dựa lên tường thở dốc một hồi lâu. Hắn không biết tên sát thủ lúc nãy tên gì, nhưng biết rằng mình suýt chút nữa bị giết chết một cách khó hiểu, giống như nước trên sông Nam Bình, thoạt nhìn rất tĩnh lặng nhưng ngươi không biết ở phía dưới có chỗ nào là mạch nước ngầm.

Sau đó hắn ngộ ra một chuyện, mình đã không còn là Thẩm Lãnh của thời vừa mới tòng quân, cũng không phải là Thẩm Lãnh của lúc vừa mới đi theo tiên sinh để học tập, càng không phải là Thẩm Lãnh làm cu li khuân vác ở bên sông, mà là một Thẩm Lãnh khiến cho người khác ngưỡng mộ và ghen tị.

Cho nên dù cho không có sự cố của hôm nay, sau này cũng sẽ không thiếu các sự cố khác.

“Thật sự không cần trở về nghỉ ngơi sao?”

Trần Nhiễm đưa An bá về nhà xong rồi nhìn thấy Thẩm Lãnh vẫn đang thở hồng hộc thì có chút đau lòng: “Ngươi thành bộ dạng thế này làm sao trở về quân doanh đây?”