Bịch một tiếng, hoành đao chém xuống mặt đất, khi đao cắt vào trong đất bùn, thứ văng ra ngoài là sát tâm và hận thù của Quý Tị. Cuộc đời vốn bằng phẳng, tiền đồ vốn tốt đẹp, tất cả đã tan thành mây khói theo cái chết của Bùi Khiếu.

Hắn ta không ngờ người trẻ tuổi kia lại tránh được một lần nữa, rõ ràng đối phương đã ý thức mơ hồ, rõ ràng ngay cả thanh hắc tuyến đao kia cũng không nhấc nổi, sao có thể lại tránh được một đao kia trong thời khắc mấu chốt?

Sau khi nghiêng người sang một bên Thẩm Lãnh chống hắc tuyến đao đứng lên, người áp về phía trước rất thấp, những thứ trước mắt đều mơ hồ.

“Ngươi là ai?” Hắn hỏi.

Quý Tị quay đầu liếc nhìn một cái, hai người bên kia đã ngã lăn dưới đất hôn mê. Bột thuốc là chính thuốc hắn ta tự chế, hiệu quả cũng khá lớn, đừng nói là người, dù là mấy con bò cũng tuyệt đối không cầm cự được, thế mà Thẩm Lãnh vẫn chống đỡ được.