Tiền viện đạo quán đã có mùi thức ăn bay tới hậu viện. Trang Ung, Thẩm tiên sinh và cả Sầm Chinh ba người vẫn ở trong thư phòng nhỏ giọng nói chuyện với nhau, Thẩm Lãnh kéo Trà gia từ trong thư phòng đi ra ngoài, nhìn nhìn thấy bên phía đông sương phòng chính là phòng bếp, liền xách rau dưa cá thịt mang theo vào phòng bếp xử lý, chuẩn bị cơm tối. Mà đúng lúc này bên ngoài thủy sư có ba người ở nơi khác đến, thoáng dừng chân bên ngoài đại doanh thủy sư rồi lập tức rời đi, bọn họ chọn khách điếm trong trấn ở lại, suốt quãng đường đi màn trời chiếu đất người nào trông cũng sắp đến cực hạn rồi. Người cầm đầu ngồi xuống ghế không tự chủ được hừ một tiếng, đi quá lâu dẫn đến hai chân đều hơi tê rần, khoảnh khắc ngồi xuống cảm thấy chuyện thoải mái nhất đời người cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Hắn ta cởi cái nón tre trên đầu xuống đặt sang một bên, mở tay nải lấy túi tiền ra đếm, chia làm ba phần, phần của bản thân chỉ giữ lại hai lượng bạc, khoảng 200-300 lượng còn lại đều chia hết cho hai người khác. “Sáng sớm ngày mai chính là lúc tách ra.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương