Ba chén rượu vào bụng, sắc mặt Thẩm tiên sinh thoáng dịu đi một chút, nheo mắt nhìn Sở Kiếm Liên: “Ngươi định khi nào đi?” Sở Kiếm Liên đặt chén rượu xuống nghiêm túc trả lời: “Làm xong chuyện nên làm.” Sắc mặt Thẩm tiên sinh mới ấm lại không bao lâu đã lạnh đi, ngón tay của ông gõ nhịp trên bàn: “Trước kia ngươi mắng ta là chó săn của Lưu Vương, nhưng xem ta là tri kỷ, sau này ngươi mắng ta là một con chó lang thang, vẫn xem ta là tri kỷ, hiện giờ... không làm được nữa sao?” Sở Kiếm Liên hỏi: “Không phải ta vẫn luôn nói với ngươi là ta thích ăn thịt chó sao?” Ngón tay đang gõ bàn của Thẩm tiên sinh dừng lại, các đốt ngón tay hơi hơi trắng bệch. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương