Thẩm Lãnh buông cái xẻng trong tay xuống chuẩn bị tiễn Sầm Chinh sắp ra ngoài, lúc từ phòng bếp đi ra thì Sầm Chinh đã đến cửa tiểu viện, cũng không quay đầu lại mà khoát tay với Thẩm Lãnh: “Tiếp tục đi, đã có mùi vị rồi đấy.”

Thẩm Lãnh theo bản năng lại nói một câu: “Ăn xong rồi hãy đi.”

Trà gia ở phía sau kéo y phục của hắn, vì thế Thẩm Lãnh lại lúng túng cười.

Sầm Chinh cười, dù cho không cố ý nhìn nhưng hành động nhỏ của nha đầu kia vẫn bị ông ta nhìn thấy. Ông ta vốn là người am hiểu nhất những việc này, càng là chỗ nhỏ nhặt càng quan sát cẩn thận, vì thế vừa cười vừa đi ra ngoài cửa.

“Cô nương keo kiệt vô cùng.”