Nói ra năm chữ mang theo gái xuất chinh này Thẩm Lãnh thở phào nhẹ nhõm, sau đó liền muốn xem thử Trà gia có phản ứng gì.

Trà gia: “Ha ha, tốt như vậy à... Hử? Hả?!”

Sau đó sắc mặt từ từ trầm xuống: “Hoàng đế muốn huynh mang theo gái xuất chinh?!”

Thẩm Lãnh vừa thấy bầu không khí này phân rõ ràng không đúng, câu nói lãng mạn như thế, câu nói có khí phách như thế, lẽ nào không nên nhận được một cái ôm làm phần thưởng sao? Hay là, Trà gia không nên cười ngượng ngùng sao?

Hắn còn chưa cảm khái xong đã nhìn thấy một bóng đen lao tới trước mặt mình, sau đó làn gió thơm đập vào mặt... Bộp một tiếng, Trà gia lập tức nắm lấy cổ áo Thẩm Lãnh: “Nhìn vẻ mặt của huynh cũng rất vui vẻ đấy nhỉ, phụng chỉ tán gái đúng không.”