Sau khi cơm nước no nê lão viện trưởng trông càng đáng yêu hơn một chút, rượu mạnh bắc cương đã lấy đi vẻ nghiêm nghị trên người lão, một lão ngoan đồng mặt hồng hào tựa như mới từ trên trời về tới nhân gian, nhìn có vẻ hòa ái giống như Trần đại bá vậy.

“Có muốn ở lại thư viện không?” Lão nheo mắt hỏi Thẩm Lãnh.

“Không muốn.”

“Đồ ăn ngươi làm thực sự rất ngon...”

“Tạm biệt viện trưởng đại nhân.”