Gió trên tường thành cuốn đi chút mùi máu tanh cuối cùng vào khoảng không xa xa, một đội kỵ binh Đại Ninh đột nhiên xuất hiện ở bên ngoài khiến cho người Hắc Vũ không thể không thối lui. Đối với người Hắc Vũ mà nói Phong Nghiễn Đài trước nay đều không phải phúc địa, trận ác chiến xảy ra tại đây lần trước vẫn là cơn ác mộng trong lòng bọn họ.

Mạnh Trường An quay đầu lại nhìn thoáng qua, có khoảng một trăm tên thân binh của Bùi Khiếu còn sống, đều đã bị tước binh khí trói lại quỳ gối trên bãi đất trống, mỗi người đều mang một biểu cảm cực kỳ trống rỗng, trông còn giống người chết hơn cả những cái đầu người rơi trên mặt đất kia.

Đương nhiên bọn họ biết vận mệnh của mình là gì, cho dù Mạnh Trường An không giết bọn họ, bọn họ cũng nhất định sẽ chết.

“Ngươi định ở đây bao lâu?”

Mạnh Trường An hỏi.