Diệp Thường An ăn một miếng nấm, không nhịn được mà tán thưởng: “Thật ngon! Đúng là mỹ vị nhân gian, còn ngon hơn cả thịt. Diệp Tiểu Cẩn đáp: “Đương nhiên rồi, nấm này đã thấm đẫm vị thịt xông khói, bảo sao không ngon? Nếu chỉ là nấm nấu nước trong, xem anh có khen nổi không. Diệp Quân quay sang hỏi vợ: “Hôm nay hai người lên núi có mệt không? Trời nóng thế này, đường lại khó đi. “Không sao, cũng tốt mà. Lưu Duyệt lắc đầu cười: “Không mệt, đi lại nhiều một chút cũng là vận động thôi. “Ở nhà mãi chẳng làm gì, chỉ có béo lên thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương