Diệp Thường An liếc nhìn em gái mình đang cười ngây ngô, không khỏi thắc mắc: “Em gái mình từ bao giờ lại vui vẻ khi thấy tiền thế này nhỉ? Anh gãi đầu: “Tiểu Cẩn, em muốn mua gì à? Diệp Tiểu Cẩn giật mình tỉnh ra, chớp chớp mắt: “Hả? Không cần đâu, em chẳng có gì muốn mua cả. Rời khỏi trụ sở ủy ban xã, Diệp Thường An nhét sổ tiết kiệm vào túi áo trước ngực, thi thoảng lại sờ xem nó còn đó không, sợ bị mất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương