Mặc dù Diệp Phúc Khang miệng thì bất mãn, nhưng cuối cùng vẫn nhận đôi giày. Trong túi anh ta giờ cũng có chút tiền, hiếm hoi lắm. Nhưng nghĩ đến việc nếu về quê mà bị đám chủ nợ nhìn thấy, túi lại sẽ rỗng không. Anh ta thở dài: “Ôi, cờ bạc thật chẳng ra gì. Diệp Quân cười: “Giờ chú nhận ra cũng chưa muộn, bỏ cờ bạc đâu phải khó lắm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương