Cả đêm qua, Diệp Phúc Khang không tài nào ngủ ngon được. Mới hơn năm giờ sáng, bầu trời bên ngoài đã lờ mờ sáng. Cửa phòng anh ta bị gõ vang. “Chú Phúc Khang, dậy chưa? Diệp Thường An đứng ở cửa, quần áo đã chỉnh tề, “Chúng ta phải lên núi đốn củi rồi. Bên trong không có động tĩnh gì. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương