Diệp Chí Bình hiểu rõ, với một kẻ nghiện cờ bạc như Diệp Phúc Khang, chẳng cần nói đến nhân phẩm làm gì.

Người đến mẹ mình còn không thèm quan tâm, thì làm sao khách khí với người khác được?

Nhưng dù biết vậy, anh vẫn cảm thấy khó xử.

Đến trưa, Diệp Phúc Khang theo họ về nhà, giả vờ giúp làm chút việc, nhưng liên tục than vãn:

“Việc này thật không phải dành cho con người, vừa nặng vừa nắng, ai mà làm nổi.