“Làm sao tôi biết nuôi cá ruộng? Tôi chỉ là tay ngang, sao mà so được với đội trưởng Diệp? Hà Xuân Sinh cúi mình hạ giọng, tỏ vẻ khiêm nhường. Hiện tại hắn phải theo Diệp Tiểu Cẩn làm việc, ngày ngày không bị để ý tới đã là tốt lắm rồi. Hắn cười gượng: “Chuyện này vẫn phải để đội trưởng Diệp tự mình xử lý mới được. Diệp Tiểu Cẩn chỉ lắc đầu. Cái người này, lúc đắc ý thì đắc ý quá mức, đến khi gặp chuyện lại hạ mình như thể bị ức hiếp. Cô cũng không phí lời, chỉ nói: “Đi thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương