Cả đêm, Diệp Chí Bình ngủ say đến mức ngáy như sấm, đủ để thấy anh mệt mỏi đến nhường nào. Bên ngoài, tiếng ve kêu râm ran trong bóng tối đen như mực, nghe như tiếng sấm từng hồi nối nhau.

Đến sáng, khi Diệp Chí Bình tỉnh dậy, Lưu Duyệt đã chuẩn bị xong bữa sáng. Lưu Khang vừa xách thùng nước vừa cho lợn ăn xong thì bước qua.

“Thông gia, hôm qua chắc mệt lắm nhỉ?”

“Mùa thu hoạch lớn nào chẳng mệt.” Diệp Chí Bình có chút ngại ngùng vì để thông gia phải động tay vào việc nhà mình. “Anh cứ để đó, lát tôi làm.”

“Anh cũng bận chẳng kém tôi, nhưng dậy sớm như vậy thì phải nghỉ ngơi chứ.”