Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Diệp Thường An rời khỏi xã Đại Lê.

Trong chuyến đi, anh không may bị trộm mất hơn mười đồng khi đang đi mua cơm. Ở nơi đất khách quê người, anh tức giận đến mức suýt khóc.

Dù đã tìm kiếm khắp nơi, nhưng không thể bắt được kẻ trộm.

Tối hôm đó, anh ăn bữa cơm mà như nhai đá, cảm giác thật khó nuốt.

May mắn thay, trước khi đi, anh đã chia nhỏ số tiền đem theo, nên mất đi hơn mười đồng cũng không làm ảnh hưởng nhiều đến kế hoạch.