Lục Phong và Triệu Linh Linh đỏ bừng mặt.

Ý của bọn họ là dưa hấu của xã Trường Hồ không bằng dưa hấu của xã Đại Lê?

Chẳng lẽ anh ta lại thua kém cô nhóc ba tuổi đầu như Diệp Tiểu Cẩn?

Điều này chẳng khác gì một cái tát thẳng vào mặt, đau rát.

“Chủ nhiệm Khương, chúng tôi đã giao dịch tiền trao cháo múc, anh không thể lật lọng được.”