Trong bệnh viện, mùi thuốc khử trùng nồng nặc khắp nơi. Diệp Hoài, sau khi bị đánh, toàn thân đầy những vết bầm tím. Khi cởi áo ra, cơ thể cậu loang lổ các vết thương, trông khiến ai nấy đều đau lòng. Lý Thúy Thúy lập tức bật khóc: “Tiểu Hoài, con cố chịu chút nhé, bác sĩ sẽ bôi thuốc ngay thôi. Diệp Tiểu Cẩn nhìn anh trai mà lòng đau như cắt. Cô nhíu mày, có rất nhiều điều muốn nói nhưng lúc này không tiện. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương