Thầy Dương chưa bao giờ nghi ngờ phẩm chất của Diệp Hoài. Cậu là một đứa trẻ có tấm lòng lương thiện. So với Lâm Mai, thầy hiểu rõ Diệp Hoài hơn nhiều. Gia cảnh của Diệp Hoài rất nghèo, vì thế cậu càng trân trọng cơ hội học tập, lại vô cùng chăm chỉ. Nếu là một cậu nhóc lêu lổng khác, có thể chuyện chơi đùa tình cảm là có khả năng. Nhưng Diệp Hoài thì không, điều đó là không thể xảy ra. “Anh nghĩ hay quá nhỉ, Lâm Mai nói, giọng đầy phẫn nộ vì mất mặt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương