Thời tiết ngày càng lạnh, toàn bộ dưa hấu và dưa lưới cũng đã bán hết.

Diệp Thường An, công thần của cả làng, được Tôn Trường Thuận mời đến nhà ăn cơm tối.

“Thằng nhóc này bình thường ít nói, nhưng khi có việc thì giỏi lắm!

“Năm nay tôi cứ nghĩ dưa hấu và dưa lưới sẽ tồn đọng, không ngờ cậu lại có tài mồm mép, bán sạch mấy vạn cân.

Tôn Trường Thuận cười rạng rỡ: