Lúc này, Diệp Chí Bình chẳng buồn để ý đến bọn họ nữa. Diệp Tiểu Cẩn cầm một hộp hạt giống từ trong nhà đi ra. Cô liếc hai người một cái, lẩm bẩm: “Chồn chúc Tết gà, chắc chắn chẳng có ý gì tốt.” “Đừng đứng đây chướng mắt, nhìn các người là thấy bực rồi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương