Hôm sau, Diệp Tiểu Cẩn mang ra một loạt hạt giống. Cô cho tất cả vào từng túi nhỏ, dán nhãn ghi tên từng loại hạt. Diệp Chí Bình là người rành rẽ việc này nên mọi thứ đều giao cho anh. Sáng sớm, Diệp Tài Quý đến, mặt cười nhưng lòng chẳng vui: “Chú ba, nhà chú siêng thật đấy, khai hoang nhanh quá. Diệp Chí Bình không hiểu ý, cười đáp: “Đúng vậy, anh hai, nhà anh cũng đi khai hoang rồi chứ? “Hôm qua tôi thấy anh cả khai hoang được kha khá đấy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương