Tại huyện thành, Vương Lâm đang ngồi ăn cơm với một người đàn ông. Người này khoảng 23-24 tuổi, dáng vẻ chững chạc, đeo kính, tay đeo đồng hồ, trông rất tri thức và lịch lãm. “Em họ, em tìm anh chắc chắn là có chuyện cần nhờ đúng không? Với tính cách của em, nếu không có việc thì cả năm cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. “Để anh đoán thử nhé… Giang Hâm mỉm cười, ánh mắt tinh tường: “Chắc hẳn là chuyện gì đó phiền phức. Anh uống một ngụm nước nóng, ngả người ra sau nhìn Vương Lâm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương