Diệp Quân vừa ăn cơm vừa im lặng không nói gì. Vốn là người thật thà, lại ít nói, nên anh chẳng biết phải chen vào câu chuyện như thế nào. Lúc này, anh chợt nhận ra Diệp Tiểu Cẩn đang nhìn mình với vẻ cười cợt, liền ngạc nhiên hỏi: “Sao thế? “Không có gì đâu, anh. Tối nay em sẽ nói chuyện với anh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương