Diệp Thường An hoàn toàn mù tịt về việc làm đội trưởng. May mắn là anh biết một ít chữ, có Diệp Quân hỗ trợ, cơ bản cũng tạm ổn. Sau khi bán xong đào và dưa thơm, số còn lại được chia đều theo đầu người cho các hộ trong làng. Lý Thúy Thúy mang đào và dưa thơm đi rửa, rồi để vài quả trong chậu mời cả nhà ăn. “Dưa thơm ngon thật, bảo sao giá bán cao. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương