Đêm đen như mực. Lưu Đại Muội lúc này đang đối diện với ba người con trai, trong lòng không khỏi chột dạ. Bà lên tiếng hòa hoãn: “Phải rồi, mẹ không cố ý trách Chí Bình đâu, chỉ là mẹ sốt ruột thôi...” “Các con mau về ngủ đi, chân mẹ giờ không đau nữa rồi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương