Diệp Chí Bình ngồi trên bờ ruộng.

Cơn gió mát lành thổi qua, ánh trăng nhẹ nhàng soi sáng.

Tiếng ve kêu và ếch nhái râm ran trong đêm giúp anh cảm thấy tinh thần thoải mái hơn đôi chút.

Đây là lần đầu tiên anh nổi giận với Lưu Đại Muội.

Nhớ lại từ nhỏ đến lớn, anh đã quen với sự thiên vị đó.