La Tùng Bình và thầy Lâm cũng nhìn thấy nhóm người kia, liền vội bước lên đón tiếp. “Chào các bạn. Phía trước có tám sinh viên cùng bốn giáo viên. Một người đàn ông trung niên vẻ ngoài nho nhã bước lên trước, mỉm cười nói bằng tiếng Trung không chuẩn: “Chào các bạn, tôi là Vương Hữu Nhân, giáo viên của Đại học Hồng Kông. “Chào thầy, tôi là Lâm Khai Trung, giáo viên của Đại học Bắc Kinh, còn đây là đồng nghiệp của tôi, thầy La Tùng Bình. Nói rồi, thầy Lâm giới thiệu thêm về Tần Mộc Lam và Hạ Băng Duệ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương