Nhìn vẻ lưỡng lự của Tần Khoa Vượng, Tần Mộc Lam cau mày hỏi:

“Sao thế? Khó nói lắm à? Em đã bị người ta đánh thành thế này rồi mà còn không chịu nói ra. Em cứ nhịn thế này, chỉ khiến kẻ bắt nạt em càng được đà làm tới thôi.”

Nghe vậy, Tần Khoa Vượng vội vàng đáp:

“Chị, em không hẳn bị đánh. Là em với người ta đánh nhau. Nhìn em có vẻ thảm vậy thôi, nhưng người ta cũng không hơn gì đâu.”

Tần Mộc Lam trừng mắt nhìn em trai, nói: