Hạ Băng Duệ kéo Tần Mộc Lam lại thì thầm: “Sáng nay, mình đến ký túc xá sớm và thấy Mao Xuân Đào với đôi mắt sưng húp như quả óc chó. Cả người cô ấy trông tiều tụy, hốc hác, qua một kỳ nghỉ mà như già đi mấy tuổi.” Nghe vậy, Tần Mộc Lam khẽ nhíu mày: “Thế cậu có hỏi Mao Xuân Đào chưa?” Hạ Băng Duệ cũng có ấn tượng tốt với Mao Xuân Đào. Trong ký túc xá, cô cảm thấy Mao Xuân Đào là người dễ chịu nhất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương