Ý thức được những suy nghĩ của mình, Hạ Diên Thuận không kìm được thở dài. Trước lợi ích tuyệt đối, ông không thể không thay đổi quan điểm ban đầu của mình. Ha... Đúng là thực tế. Nghĩ lại lúc trước kiên quyết phản đối Tưởng Thời Hằng, giờ chỉ cảm thấy mặt mũi già nua đỏ bừng vì xấu hổ.

Tần Mộc Lam không hề hay biết Hạ Diên Thuận đang nghĩ gì, cô mỉm cười nhìn về phía Mạc Khôn, nói:

“Bộ trưởng Mạc, vậy giờ chúng ta bàn chi tiết hợp tác nhé.

“Được.

Nghe lời Tần Mộc Lam, Mạc Khôn gật đầu cười đáp: