Văn Thiện nhìn Tần Mộc Lam bị bà Bàng và Lữ Đại Ni dẫn đi, trong mắt đầy lo lắng, theo phản xạ định đuổi theo. Dư Dũng vội giữ lấy Văn Thiện, nói: “Chị dâu trước đó đã nhắn giấy cho cô rồi, nên chắc chắn chị ấy không sao. Chị ấy chỉ là tương kế tựu kế mà đi theo hai người kia thôi, cô đừng lo lắng quá. “Làm sao mà không lo được, chị dâu đã bị hai người bọn họ đưa đi rồi, chúng ta mau đuổi theo đi. “Đợi thêm chút nữa, chiếc xe bò vẫn còn trong tầm nhìn của chúng ta, chưa đi xa được đâu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương