Nghe thấy lời của Tạ Triết Na, Tần Mộc Lam không khỏi liếc nhìn qua, chỉ thấy dáng người của cô ta có phần tròn trịa hơn, nhưng sắc mặt lại không được tốt, có thể thấy Tạ Triết Na dù đang mang thai cũng không được chăm sóc chu đáo. Dĩ nhiên Tạ Triết Na không thể nào dưỡng sức tốt được. Ngay từ khi cô ta liên tiếp hãm hại mình, Tần Mộc Lam đã châm cứu cho cô ta, ban đầu còn nghĩ nếu đối phương biết hối cải, cô có thể giúp điều dưỡng lại, nhưng Tạ Triết Na vẫn độc ác như cũ, lần trước còn muốn hại cô sảy thai. Vậy nên cứ để cô ta từ từ suy yếu, huống chi giờ Tạ Triết Na còn đang mang thai, đợi đến khi sinh xong, e là sẽ càng yếu hơn. Nghĩ đến đây, Tần Mộc Lam thu ánh mắt về, không để ý đến Tạ Triết Na nữa. Tạ Văn Binh nghe lời con gái nói, ánh mắt phức tạp, ông không ngờ con gái lại mang thai, như vậy càng không thể rời bỏ Cao Viễn được. Nghĩ tới đây, ông càng mất kiên nhẫn với Tạ Triết Na và Cao Viễn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương