Sau khi ăn xong bữa cơm tất niên, tiếp theo là thời gian thức đêm đón giao thừa. Nhưng vì Tần Mộc Lam đang mang thai nên Diêu Tĩnh Chi sớm đã bảo cô về phòng nghỉ ngơi, “Mộc Lam, con mau đi ngủ đi, đừng để mệt mỏi.” Tần Mộc Lam vốn cũng không có ý định thức đến nửa đêm, nên liền gật đầu nói: “Dạ, mẹ. Vậy con về phòng trước đây.” Tạ Triết Lễ cũng đi theo cô về phòng, nhưng lát nữa anh vẫn phải quay lại thức đêm, “Mộc Lam, em mau nghỉ ngơi đi, nếu có việc gì thì gọi anh ngay nhé.” Tần Mộc Lam mỉm cười gật đầu, vẫy tay nói với Tạ Triết Lễ: “Được rồi, em biết rồi, anh mau ra ngoài đi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương