Nhưng nếu không chia số tiền này cho Tô Dương… Trong lòng Hạ Phú Cường vẫn cứ thấp thỏm không yên. Dù sao thì Tư Học Trung vẫn chưa ra tù, mà tên nhóc này lại đang nắm trong tay đủ loại bằng chứng có thể khiến ông ta thân bại danh liệt. Chia cho Tô Dương hai trăm triệu, ít ra ông ta còn có thể rút lui êm đẹp. Đợi đến khi ông ta lên làm Phó Tổng Ban Xây Dựng Số Hai của tỉnh, công trình nhiều vô kể, tiền kiếm không xuể, còn quan tâm gì đến hai trăm triệu này chứ? Coi như tặng cho Tô Dương cũng được! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương