Cát Vĩ Dân nghe đến việc cần một tuần lễ để hoàn thành, tuy không hài lòng cho lắm, nhưng ít ra lần này ông cũng thấy được thái độ rõ ràng từ Hạ Phú Cường, còn hơn những lần trước cứ lần lữa mãi không chịu cho câu trả lời dứt khoát.

“Được! Cát Vĩ Dân nói. “Hạ Tổng, điều kiện gì tôi cũng có thể cân nhắc! Nào, để chúc cho sự hợp tác thành công hôm nay của chúng ta, trước hết cạn ly này đã!

Ông nâng ly rượu của mình lên hướng về phía Hạ Phú Cường. Bên cạnh, Phương Học Tiến cũng bật cười ha hả: “Hay, hôm nay đúng là song hỷ lâm môn, nào nào nào, cạn một ly!

Trình Hoa cũng đứng dậy giơ ly tượng trưng. Cát Vĩ Dân ngửa đầu, uống cạn ly rượu. Hạ Phú Cường cũng cười đáp lại: “Cát Tổng thật sảng khoái! rồi ngửa đầu, uống cạn theo.

Sau khi bốn người uống xong, Cát Vĩ Dân ngồi lại vào ghế, khẽ thở dài một hơi: “Hạ Tổng, Tập đoàn Hàn Hải của chúng tôi chờ mong ngày anh chịu gật đầu như trông sao đêm, cuối cùng cũng chờ được rồi! Bất kể anh có yêu cầu gì, chúng tôi đều có thể thương lượng!