Giang Minh Phong khẽ lẩm bẩm một câu.

Tô Dương thì đột nhiên sững lại, anh đưa mắt nhìn quanh, từ trên xuống dưới, quan sát kỹ một lượt – chỉ cảm thấy nơi này sao mà quen thuộc đến lạ.

Anh không để ý đến Giang Minh Phong và Giang Vệ Quốc, liền chạy ra khỏi khu nhà bỏ hoang, đi thẳng lên sườn đồi phía ngoài, cách khoảng năm, sáu chục mét, rồi ngẩng đầu nhìn lên phía trên.

Giây tiếp theo, một cơn đau nhói như kim châm dội thẳng vào đầu anh.

Anh nhớ ra rồi…