Tô Dương đứng trong trung tâm bán hàng, nhìn ra bên ngoài. Bên cạnh, Giang Vệ Quốc vỗ vỗ vai anh:

“Đừng để bụng. Mấy căn hộ bên cậu cũng ổn đấy, đợi khi nào rảnh, tôi sẽ giúc quảng bá trong cục, biết đâu lại bán thêm được vài căn.

“Mấy người ngoài kia mà dám đến quậy nữa, cứ báo cáo cánh sát.

“Một ngàn tệ thì hơi ít thật, nhưng cứ nhận trước đi.

“Đám người đó ngông cuồng như vậy, sớm muộn gì cũng phải nhận quả đắng!