Tư Học Trung vỗ vai Tư Dao, ôm chặt con gái, trong phút chốc nước mắt già rơi không ngớt.

Trong quãng thời gian bị bắt đi, nếu nói ông nhớ ai nhất, thì chính là đứa con gái này.

Còn Tập đoàn nhà họ Tư, danh vọng, lợi ích… suy cho cùng cũng chỉ là phù du. Chỉ có cô con gái này, người mà ông tận mắt nhìn lớn lên, từ lúc bập bẹ tập nói đến khi trưởng thành, mới là thứ thực sự đáng quý, thực sự lưu lại được trong đời ông.

“Được rồi, đừng khóc nữa, đừng khóc…

Tư Học Trung dỗ dành một hồi, rồi mới quay sang nhìn Tô Dương đầy nghi hoặc.