Ngô Trung nói xong, quay người bỏ đi, Hạ Phú Cường bị xấp tiền ném trúng mặt, nụ cười vừa rồi lập tức biến mất. Hắn nghiến răng: “Mẹ kiếp, mày nói đi là đi, nói từ chức là từ chức à? “Chặn hắn lại cho tôi! Hạ Phú Cường chỉ thẳng vào Ngô Trung. Mấy người từ phía sau lao lên, ngăn Ngô Trung lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương