Tô Dương nghe lời đám người này, suýt nữa thì tức cười phát điên – bọn họ nghĩ gì vậy? Lúc muốn một triệu, hai triệu, thì nâng nhà mình lên tận mây xanh, nói đủ thứ mỹ từ. Anh thì lo nghĩ đủ đường cho họ, thậm chí đưa ra phương án gác tranh chấp, cùng nhau phát triển. Kết quả chẳng ai mặn mà. Khó khăn lắm mới dùng mọi cách, để bọn họ xếp hàng ký hợp đồng. Vậy mà chỉ vì một vài lời lẽ của tập đoàn Hàn Hải, đám người này đã loạn hết cả lên, không những đánh Tổng Giám đốc Chu Tường và vài nhân viên Tùng Giang Xây Dựng nhập viện, mà anh cũng bị đập vỡ đầu chảy máu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương