Vài ông bà già đứng phía trước vỗ vào kính xe của Dương Hàn, gọi lớn bên ngoài. “Tổng Giám đốc Dương, phải không, tôi là ông Vương nhà cậu đây! “Tổng Giám đốc Dương, tôi là bà lão nhà họ Triệu, trước cậu còn ngồi nhà tôi mà! “Tổng Giám đốc Dương, xuống xe đi, mình ngồi lại, nói chuyện đàng hoàng một chút. Phía sau, mấy nhân viên của Tùng Giang Xây Dựng thấy cảnh này, tất cả lùi lại rất xa. Bọn họ nghe nói rồi, hôm qua mấy người bị cử đến khu ổ chuột, một nửa vào viện nằm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương