Người đàn ông trung niên nhìn Vương Tín, lại nhìn cánh tay xăm trổ của anh, lập tức bật dậy từ dưới đất. Đều là dân Giang Thành, dân giang hồ thứ thiệt, ai mà chưa từng nghe danh Vương Tín. Vương Tín cười nhạt: “Anh bạn, biết tôi là ai thì biến ngay, đừng đứng đây chắn đường! “Người quen của anh, gọi hết đi, dẫn họ đi ngay, đừng cản trở công việc! Người đàn ông lập tức gật đầu lia lịa, gọi mấy người đi cùng và cha mẹ trong nhà, cắm đầu bỏ chạy. Nghe danh Vương Tín đã lâu, tuy không ở khu Bắc thành, nhưng cũng biết đây không phải người mà anh dám đắc tội. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương