Giang Minh Phong hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra. “Không còn thời gian để giải thích nữa, cứ làm theo lời tôi nói… Thư ký Hạ hoàn hồn, vội vàng gật đầu lia lịa: “Vâng, vâng vâng, tôi… tôi sẽ lập tức ra lệnh, bảo họ nhanh chóng sơ tán người dân! Tô Dương cũng hút xong điếu thuốc cuối cùng, nhìn về phía Giang Minh Phong. Hai người liếc mắt nhìn nhau, nhưng không ai nói một lời. Đây là một canh bạc lớn. Nếu hôm nay nhà máy hóa chất Giang Thành bình an vô sự, thì mọi tội vạ đều sẽ đổ hết lên đầu Tùng Giang Xây Dựng, và Tô Dương cũng không còn đường ngoi lên nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương