Đám dân khu ổ chuột lúc này nhìn Tô Dương như nhìn một ác ma. Vài ông lão lớn tuổi vừa lùi lại, vừa thì thầm với mấy người trẻ. “Gọi cảnh sát chưa đấy?“Cứ để họ phá tiếp thế này à?“Đây là căn thứ mấy rồi?“Căn thứ ba mươi rồi sao? Mấy thanh niên sớm đã gọi cảnh sát thì rầu rĩ nói:“Cụ Ngô ơi, gọi từ lâu rồi, cảnh sát đang đứng ngoài khu ổ chuột nhưng họ không vào được!“Không biết ở đâu ra mấy chiếc xe tải lớn, chặn kín đường rồi! “Họ không thể lái xe vào. Cụ Ngô chửi một câu:“Mẹ nó, chẳng lẽ không biết xuống xe mà đi bộ vào à? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương