Vài tên cầm đầu gây chuyện lúc này đứng bên cạnh, nhìn Chu Tường và những người khác đang nằm la liệt dưới đất, cười ha hả. Một gã đàn ông mặc áo ba lỗ lau mồ hôi trên trán, có chút lo lắng. “Anh Mạnh, mấy người này… không bị đánh chết chứ? “Nếu thật sự có mạng người, chúng ta đừng để bị bắt vào tù! Gã râu quai nón vừa nói lúc trước cười lạnh: “Bọn mình đông người thế này, đánh nó là đáng đời! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương