Tư Dao khẽ cười khổ, chỉ vì ba mươi triệu mà cô bị kéo đến tận đây. “Ở nhà còn một tấm séc năm mươi triệu, hay là anh cầm đi dùng tạm nhé? Tô Dương vừa đẩy cô bước vào trong Tư Thị Tập Đoàn, vừa vòng tay ôm lấy eo cô. “Đã đến rồi thì thôi, công ty thiếu tiền, cũng không thể để em cứ liên tục bỏ tiền túi ra mãi được! “Trong một trăm triệu đưa cho chú Tư, em đã bỏ ra bốn mươi triệu, số tiền này để đó đã, anh còn phải trả lại cho em. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương