Bên ngoài văn phòng giải tỏa, không ít người mắt đỏ hoe. Trước đây họ còn cảm thấy nơi này cũng tạm ổn, dù có bẩn thỉu, lộn xộn, lạc hậu, nhưng dẫu sao cũng là nhà của mình.

Nhưng sau khi nghe Tô Dương nói vậy, họ hận không thể phá nhà ngay lập tức, chuyển đi nơi khác.

Nếu thật sự như lời Tô Dương nói, sợ rằng mảnh đất này sẽ chẳng ai thèm mua nữa.

Chỉ là Tô Dương không để ý rằng ông Quách – người bị anh giữ chặt lúc nãy – lúc này đã vùng ra được.

Ông ta không còn gậy chống, nhưng vẫn chạy nhanh như gió, trốn sau mấy người, vừa xoa đầu vừa chỉ vào Tô Dương.