Một đám người đến nhanh mà đi cũng nhanh, dưới màn thuyết phục nghe có vẻ hợp lý nhưng thực ra chẳng có lý lẽ gì của Hạ Phú Cường, đám người kia cứ thế mà giải tán một cách khó hiểu.

Ngô Trung đứng phía sau, lông mày nhíu chặt thành hình chữ Xuyên.

“Hoàng Tổng, chuyện này không ổn đâu, lúc tôi ra ngoài, chính mắt anh thấy rồi, đám người đó căn bản không chịu nói chuyện với tôi!

“Sao tới lượt Hạ Phú Cường, không những thái độ họ tốt lên, còn đồng ý với phương án khắc phục của anh ta?

“Anh không thấy kỳ lạ sao?